Cô giáo Trà Thị Thu: ‘Tắk Pổ cho tôi những trải nghiệm đẹp nhất’

0
24

Cô giáo Trà Thị Thu và Riah Uối – hai nữ giáo viên trẻ đều chưa lập gia đình, người 25 tuổi, người mới 23 tuổi – những ngày qua đã “đốn tim” những người yêu mến cái đẹp và giá trị thực của nghề dạy học.

Ngay cả hai cô giáo này khi tổ chức một lễ khai giảng cho học trò cũng không thể ngờ rằng những hình ảnh của mình ghi lại khoảnh khắc đó lại lan tỏa và trở thành câu chuyện đẹp trong lòng nhiều người.

“Tôi chỉ muốn đi dạy”

* Hãy nhìn xem lũ trẻ, động tác của chúng, cách chúng chạy theo cô giáo trong bộ ảnh mà Thu chụp gây xôn xao những ngày qua… Dường như Thu giống một cô giáo trong bài thơ Đi học?

– Tôi rất có duyên khi “chơi” với trẻ con. Ngày trước khi quyết định chọn thi vào sư phạm, tôi cũng đã mường tượng rằng sau này mình sẽ trở thành một cô giáo. Mà phải là cô giáo mầm non mới được. Để sau này chơi với trẻ con cho… thỏa thích.

* Hành trình vào nghề dạy học của Thu ra sao?

– Tôi chọn học sư phạm tại tỉnh Quảng Nam và ra trường vào năm 2014, lúc ban đầu không có việc làm. Tôi chỉ muốn đi dạy và dù có đi nơi đâu thì được làm nghề giáo với tôi là tuyệt vời nhất. Nên mấy tháng sau khi đi làm công nhân, chị gái tôi – cũng là giáo viên dạy học ở huyện Nam Trà My – gọi điện hỏi tôi rằng “có chịu lên núi không?”.

Chị bảo rằng có một ngôi trường mầm non đang cần giáo viên hợp đồng. Khi nói như vậy, chị cũng không quên “cảnh báo” những khó khăn sẽ rất khó tưởng tượng.

Nghe bảo có cơ hội đi dạy, tôi trả lời luôn cho chị gái mà không cần suy nghĩ. Tôi bảo rằng “đi chứ, cỡ nào cũng đi, khổ thế nào cũng không khóc, không… đòi về”. Thú thực là lúc đó chỉ nghĩ mơ mộng về nghề giáo, muốn được đi dạy, muốn thành cô giáo của những đứa trẻ, chứ không hình dung được cảnh khó khăn thật như tôi trải qua mấy năm qua.

Khi tôi đồng ý thì chị gái dẫn tôi lên, điểm trường đầu tiên tôi đứng lớp chính là Tắk Pổ bây giờ. Nhưng lúc đó tôi trong diện hợp đồng khối mầm non, chứ không phải tiểu học như hiện nay.

* Những ngày đầu tiên của cô giáo ở ngôi trường trên núi Ngọc Linh thế nào?

– Đúng là giữa tưởng tượng và đời thực “khác nhau một trời một vực”. Tôi dọn đồ đạc, chào ba mẹ rồi đón xe từ quê nhà ở huyện Thăng Bình, đi mất gần một ngày mới tới được trung tâm xã Trà Tập. Hôm sau, chị gái đưa một đoạn trước khi tôi lên Tắk Pổ một mình.

Trời lạnh như cắt. Đường lên trường lại không thể đi được bằng xe máy, tôi cõng đồ vịn lưng thầy giáo phụ trách điểm trường Tắk Pổ lúc đó để lò dò bước theo. Đi mãi gần tới trưa cũng tới được điểm trường.

Tới nơi, thấy mọi thứ quá tạm bợ. Thời tiết thì mưa ngày này qua ngày khác, dầm dề triền miên. Trường lớp nơi tôi và thầy giáo phụ trách tiểu học ở thì không có tôn, lợp lá tạm bợ, thưng bằng tre, nền đất. Mưa tạt vào lạnh buốt. Tôi cố gắng can đảm để tự bảo rằng đã hứa với chị gái là đi, là không khóc thì mình phải giữ lời. Nhưng đúng là khóc thật!

Không bỏ cuộc!

* Năm 2014 Thu là cô gái 20 tuổi, lần đầu đi dạy, lại ở một điểm trường trên núi… Cô giáo có khóc và có lúc nào nghĩ rằng sẽ bỏ cuộc không?

– Khóc thì rất nhiều, nhưng nghĩ rằng bỏ dạy để về quê thì chưa bao giờ. Con gái mà, lại lần đầu xa nhà, phải dạy nơi heo hút, điều kiện cơ cực nữa. Bình thường có thầy phụ trách ở cùng thì không sao, nhưng cuối tuần thầy thường xuống núi về thăm vợ con, tôi phải ở lại một mình thì thấy tủi thân vô cùng.

Nhưng mà khóc xong lại tự nghĩ cái gì đó cho vui vui. Rồi đi bộ vào làng chơi với bà con, với lũ nhỏ. Dần dần thì quen và sau đó không còn khóc nữa.

Khóc nhưng chưa lúc nào tôi nghĩ tới việc bỏ dạy cả. Vì chuyện khó khăn cũng là đương nhiên, nơi nào cũng thế thôi, bao nhiêu người ra trường rồi đi dạy ở nơi còn khó khăn hơn mà họ vẫn làm được thì mình sao lại không? Hơn nữa nghĩ rằng mình còn trẻ, có khó khăn thì sau này mới có trải nghiệm để làm nghề cho vững hơn.

* Ở trường, các cô ăn uống, sinh hoạt thế nào?

– Tôi và các giáo viên khi lên điểm trường phải ở lại nhiều tuần, vài tuần lại gửi người dân xuống núi hoặc tự mình xuống núi mua đồ ăn, cá khô, gạo, mắm muối, đồ dùng cá nhân cõng lên tích trữ để dùng.

Các thầy cô ăn ở trong điểm trường, tự nấu ăn, nước thì dân bắt vòi lấy nước từ suối cho, củi thì tự kiếm. Điện ở các điểm trường giờ cũng đã cơ bản đầy đủ, có năng lượng mặt trời và có sóng điện thoại nên liên lạc ra ngoài cũng dễ.

Nhưng cái bất tiện nhất là đường sá, nếu ốm đau thì rất khổ. Nhẹ thì uống thuốc cảm mang theo, còn nặng phải nhờ dân làng khiêng xuống trạm xá dưới trung tâm xã.

* Có bao giờ cô suy nghĩ lại về quyết định lên núi dạy học không? Nếu có cơ hội, cô có quay về miền xuôi làm việc?

– Tôi thấy mình đã lựa chọn đúng và không một lúc nào thấy hối hận. Dù vật chất, điều kiện thiếu thốn nhưng được sống với bà con, với học trò nghèo mỗi ngày ở trên núi như thời gian qua thì không gì hạnh phúc bằng.

Mình còn trẻ, nếu thấy ở đâu khó khăn, đủ sức và có ham muốn đi tới thì cứ đi thôi. Đừng suy nghĩ quá nhiều bởi hạnh phúc ở đâu cũng sẽ có, mình tự tạo được niềm vui thôi.

Giờ tôi thấy mọi thứ mình đang có, đang hằng ngày ở đây là quá đủ rồi. Sau này, tôi cũng chưa từng nghĩ rằng mình có về dưới xuôi để được ở gần cha mẹ, gia đình hay không.

Làm con ai cũng muốn được ở gần cha mẹ, nhưng giờ có lẽ là lúc chưa nghĩ tới việc đó. Nhưng dù ở đâu, những ngày ở Tắk Pổ, ở Ngọc Linh này vẫn là những ngày tháng đẹp nhất, vui nhất, hạnh phúc nhất của nghề dạy học đối với tôi.

Theo: Tuoitre.vn

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here