Lên án cô đánh trò, nhưng giáo viên bị bạo hành thì sao?

0
23

Câu chuyện bạo lực học đường, trong đó có bạo lực từ phía giáo viên, là vấn đề luôn nhận được sự quan tâm của dư luận trong những năm trở lại đây khi mà liên tiếp nhiều sự việc đáng tiếc xảy ra.

Tất cả như những hồi chuông bức thiết đòi hỏi ngành giáo dục phải có những biện pháp chấn chỉnh kịp thời, nếu không muốn xã hội mất niềm tin hơn nữa. Đã có nhiều tiếng nói chia sẻ về vấn đề trên.

Bài viết này muốn nhìn nhận ở một khía cạnh khác, cũng rất cần lên tiếng trao đổi, để bức tranh về giáo dục được cảm nhận đa chiều hơn, tròn vẹn hơn.

Trong thực tế, với nhiều trường hợp, giáo viên cũng chính là nạn nhân của bạo lực học đường nhưng chưa được người trong ngành lẫn xã hội quan tâm đúng mức. Vậy bạo lực mà giáo viên gánh chịu đến từ đâu?

Đó là những lời nói, hành vi cư xử thiếu lễ phép, thiếu tôn trọng, nếu không muốn nói là vô lễ, hỗn hào ở không ít học trò ngỗ nghịch. Có những học trò vô tư hồn nhiên gây chuyện, nhưng cũng có những học trò cố ý làm điều không hay.

Những lời nói, hành động này không chỉ ảnh hưởng đến sự tôn nghiêm mà còn tổn thương tình cảm nghề nghiệp của giáo viên: trao đi sự dạy dỗ tràn đầy tình yêu thương nhưng nhận về những cay đắng xót xa.

Bạo lực mà giáo viên gánh chịu còn đến từ tâm lý và thái độ bênh con thái quá của nhiều phụ huynh. Cưng chiều con trẻ quá mức, không ít bậc cha mẹ luôn tìm cách bảo vệ con trẻ bất kể con đúng sai ra sao.

Mặc con trẻ đã mắc sai lầm, phụ huynh cố tình bao che, biện giải bằng những lời nói và hành động sai càng thêm sai. Dựa vào sự dung túng của gia đình, nhiều học trò lớn tiếng với thầy cô, với người lớn tuổi hơn mình; thậm chí tỏ thái độ và hành vi thách thức, trêu ngươi, có trường hợp tìm cách gây hấn thầy cô…

Đáng tiếc là những ‘chuyện thường ngày ở huyện’ ấy trong nhà trường lại chưa được người trong ngành lẫn xã hội quan tâm đúng mức, để chung tay cải thiện tình hình. Con trẻ hư thì tặc lưỡi phân bua “trẻ con ấy mà”. Và dư luận chỉ chĩa mũi dùi vào giáo viên mỗi khi có “một con sâu làm rầu nồi canh”.

Dư luận phản ánh là quyền của dư luận, và cũng có lý lẽ đúng của dư luận. Nhưng phản ứng tiêu cực hay tích cực lại là mặt khác của vấn đề.

Không khó để đọc được những lời bình luận phản cảm về thầy cô trên các trang báo. Việc tự mình tạo thế đối diện giữa phụ huynh và giáo viên đang khiến cho khoảng cách giữa hai bên ngày càng xa nhau.

Một khi khoảng cách giữa nhà trường và gia đình ngày thêm cách xa thì người thiệt thòi nặng nề nhất không ai khác chính là con trẻ, là học trò. Giáo viên buồn lòng, chán nản, đành phải buông tay với những học trò sai phạm và phụ huynh nuông chiều con quá mức.

Vấn đề học trò phạm sai lầm nhưng giáo viên ngại ngần trách phạt đã lên đến mức đỉnh điểm khi mà một số giáo viên đành phải lắc đầu ngao ngán cho qua để khỏi chuốc lấy phiền luỵ: “Mình không dạy được, thôi thì để cuộc đời dạy các em!”.

Mà cuộc đời dạy, bao giờ cũng đau hơn khi thầy cô dạy…

Theo: Tuoitre.vn

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here